Khởi Ma La nhận lấy bức họa từ tay Long Đào, chăm chú nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần. Ánh mắt bà di chuyển từ góc trên bên trái xuống góc dưới bên phải, rồi lại từ dưới lướt ngược lên trên, xem xét tỉ mỉ từng tấc một. Từng nét bút, từng vệt loang màu, từng đường chuyển sắc, bà đều không bỏ sót. Vẻ mặt bà tràn đầy si mê, hận không thể chui tọt luôn vào trong tranh.
"Bức họa này... ngươi kiếm từ đâu ra?!" Giọng bà vút cao, mang theo sự kích động không thể kìm nén. Bà cẩn thận dời bức họa ra giữa bàn, phất tay tạo nên một lớp màng sáng bảo vệ màu vàng nhạt, lúc này mới đứng thẳng người dậy, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm Long Đào:
"Không đúng, nếu ngươi đã cất công chọn bức họa này, lẽ nào... ngươi nhìn ra được điều gì sao? Hay là... ngươi cũng có thể nhìn thấy những màu sắc kia?"
Nghe vậy, Long Đào liền nắm chắc phần thắng trong lòng. Hắn đã có thể khẳng định, vị A Tu La vương này cũng giống như Lưu Hà chân nhân, có thể nhìn thấy nhiều màu sắc mà người thường không thấy được. Có lẽ là thị giác bốn màu, cũng có thể là một loại thiên phú hiếm gặp nào đó. Nguyên nhân ra sao hắn chẳng bận tâm, quan trọng là hắn lại cược đúng rồi.




